PL-2
| PL-2 | |
|---|---|
PL-2 | |
| Loại | Tên lửa không đối không nhiên liệu rắn |
| Nơi chế tạo | Trung Quốc |
| Lược sử hoạt động | |
| Phục vụ | 1970 đến nay |
| Sử dụng bởi | Trung Quốc |
| Lược sử chế tạo | |
| Nhà sản xuất | Luoyang Electro-Optics Technology Development Centre (EOTDC) |
| Giai đoạn sản xuất | 1970 đến những năm 1980 |
| Thông số | |
| Khối lượng | 60–152,3 kg (132–336 lb) |
| Chiều dài | 2,15–2,99 m (7 ft 1 in–9 ft 10 in) |
| Đường kính | 127 mm (5 in) |
| Đầu nổ | 11,3 kg (25 lb) thuốc nổ mạnh |
| Cơ cấu nổ | Chạm nổ / Cận đích |
| Động cơ | tên lửa 2668dN |
| Sải cánh | 528–609 mm (1 ft 9 in–2 ft 0 in) |
| Chất nổ đẩy đạn | nhiên liệu rắn |
| Tầm hoạt động | 6–10 km (4–6 mi) |
| Trần bay | 15–21,5 km (9–13 mi) |
| Tốc độ | Mach 1,6 đến 2,5 |
| Hệ thống chỉ đạo | Nitrogen cooled passive InPb infrared seeker |
| Nền phóng | máy bay |
PL-2 (tiếng Trung: 霹雳-2; bính âm: Pī Lì-2; nghĩa đen 'Sấm chớp-2') là một loại tên lửa không đối không tự dẫn hồng ngoại do Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa phát triển. Đây là phiên bản sao chép ngược của tên lửa Liên Xô K-13, mà bản thân K-13 lại là sản phẩm sao chép ngược từ tên lửa AIM-9B Sidewinder của Mỹ.[1][2]
PL-2 là cơ sở cho cả một họ tên lửa không đối không của Trung Quốc; trong số các biến thể phát triển từ nó, chỉ có PL-5B được coi là thành công.[2][3][4]
PL-2
Trung Quốc đã thu được một quả AIM-9B còn nguyên vẹn trong cuộc Khủng hoảng Eo biển Đài Loan lần thứ hai năm 1958.[1] Các trận không chiến trên eo biển giữa Không quân Trung Hoa Dân Quốc (ROCAF) và Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLAAF) đánh dấu lần đầu tiên tên lửa không đối không được sử dụng trong chiến đấu, khi các máy bay F-86 Sabre của ROCAF trang bị Sidewinder đạt hiệu suất cao hơn trước máy bay J-5 của PLAAF.[5] Ngày 28 tháng 9 năm 1958, một chiếc tiêm kích J-5 đã quay trở về căn cứ với một quả Sidewinder chưa phát nổ cắm trong thân máy bay.[1]
Những nỗ lực sao chép ngược tên lửa AIM-9B của Trung Quốc ban đầu thất bại. Trung Quốc sau đó chuyển quả tên lửa cho Liên Xô. Đổi lại Liên Xô đồng ý chia sẻ công nghệ của tên lửa AIM-9 cho Trung Quốc; năm 1961, Trung Quốc nhận được tài liệu kỹ thuật và các mẫu tên lửa Vympel K-13.[1] Việc sao chép K-13 bắt đầu vào năm 1962,[6] với các cuộc bắn thử đạn thật diễn ra năm 1967. Cũng trong năm đó, Nhà máy 331 tại Chu Châu được phép bắt đầu sản xuất tên lửa K-13 hàng loạt,[7] nhưng do ảnh hưởng của Đại Cách mạng Văn hóa vô sản, việc sản xuất hàng loạt bị trì hoãn đến năm 1970.[2] Năm 1970, hoạt động sản xuất được chuyển sang Nhà máy Cơ khí Nam Phong tại Hán Trung.[7] Việc sản xuất tên lửa PL-2A kết thúc vào tháng 2 năm 1984.[8]
Phiên bản PL-2B được phát triển dựa trên AIM-9E. Quá trình phát triển bắt đầu năm 1976 và tên lửa được đưa vào sản xuất hàng loạt năm 1981;[7] việc sản xuất tên lửa kết thúc năm 1986.[8]
PL-3
PL-3 là tên lửa không đối không đầu tiên được Trung Quốc tuyên bố là "tự thiết kế", nhằm tạo ra một bước nhảy vọt so với PL-2. Tuy nhiên, các yêu cầu đặt ra quá tham vọng, đồng thời Cách mạng Văn hóa cũng làm gián đoạn chương trình.
Các nguyên mẫu đầu tiên được bàn giao để thử nghiệm mặt đất năm 1968 và tên lửa chỉ nhận được chứng nhận cấp nhà nước vào năm 1980. Hiệu suất của nó chỉ nhỉnh hơn PL-2 một chút, trong khi ngòi nổ cận đích hoạt động không đáng tin cậy. Chương trình bị hủy bỏ vào năm 1983.[9]
PL-5
Tên lửa PL-5B là biến thể tự dẫn hồng ngoại thụ động của dòng PL-5 và thực chất là phiên bản cải tiến của PL-2.
Viện 612 (sau này là Viện Nghiên cứu Tên lửa Không đối không Trung Quốc) bắt đầu phát triển PL-5 vào năm 1966, và việc sản xuất PL-5B với tốc độ thấp bắt đầu năm 1987.
Biến thể PL-5A sử dụng đầu tự dẫn radar bán chủ động đã bị hủy bỏ năm 1983.[3] Sau đó, PL-5B được phát triển tiếp thành phiên bản tấn công mọi góc độ PL-5E, được đưa vào sử dụng từ năm 1999.[4]
PL-6
Tên lửa tự dẫn hồng ngoại PL-6 được thiết kế nhằm cung cấp cho Trung Quốc một loại tên lửa không đối không có khả năng cơ động cao, tương đương các loại tên lửa không đối không tiên tiến của nước ngoài.
Việc phát triển bắt đầu năm 1975 trên cơ sở PL-5B và tên lửa đã sẵn sàng cho các cuộc thử nghiệm bay vào năm 1979. Tuy nhiên, chương trình bị hủy bỏ vào năm 1983 để ưu tiên cho PL-7, một phiên bản sao chép ngược của tên lửa Pháp R.550 Magic.[4]
Các nước sử dụng
- Không quân Bangladesh[10]
- Không quân Myanmar[10]
- Không quân Zimbabwe.[11]
Tham khảo
Trích dẫn
- ^ a b c d Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 13.
- ^ a b c Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 33.
- ^ a b Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 34.
- ^ a b c Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 35.
- ^ Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 8.
- ^ Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 16.
- ^ a b c Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 17.
- ^ a b Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 18.
- ^ Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 33-34.
- ^ a b "SIPRI Trade Register". Stockholm International Peace Research Institute. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 12 năm 2017. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2019.
- ^ Cooper, Tom; Weinert, Peter; Hinz, Fabian; Lepko, Mark (2011). African MiGs, Volume 2: Madagascar to Zimbabwe. Houston: Harpia Publishing. tr. 213. ISBN 978-0-9825539-8-5.
Thư mục
- Wood, Peter; Yang, David; Cliff, Roger (tháng 11 năm 2020). Air-to-Air Missiles: Capabilities And Development In China (PDF). Montgomery: China Aerospace Studies Institute. ISBN 9798574996270.
Content Disclaimer
Informasi ini disarikan dari Wikipedia dan disajikan kembali untuk tujuan edukasi. Konten tersedia di bawah lisensi CC BY-SA 3.0. Kami tidak bertanggung jawab atas ketidakakuratan data yang bersumber dari kontribusi publik tersebut.
- The information displayed on this website is sourced in part or in whole from Wikipedia and has been adapted for the purpose of restating it. We strive to provide accurate and relevant information, however:
- There is no guarantee of absolute accuracy. Wikipedia is an open, collaborative project that can be edited by anyone, so information is subject to change.
- It is not intended to constitute professional advice. The content displayed is for informational and educational purposes only. For important decisions (e.g., medical, legal, or financial), please consult a professional.
- Content copyright. Wikipedia is licensed under the Creative Commons Attribution-ShareAlike License (CC BY-SA). This means that content may be reused with appropriate attribution and shared under a similar license.
- Responsible use. Any risk arising from the use of information from this website is entirely the responsibility of the user.









